Skip to content
  • Thông báo của Mạng xã hội loggistics và chuỗi cung ứng

    0 0
    0 Topics
    0 Posts
    No new posts.
  • 262 Topics
    320 Posts
    DNTHD
    Không chỉ Iran tuyên bố "kiểm soát" Eo biển Hormuz, mà ngay trong ngày 12/4/2026 (giờ Washington DC), TT Trump cũng đăng 2 dòng trạng thái trên Truth Social, tuyên bố: Hải quân Mỹ sẽ dọn dẹp mìn biển ở Eo biển Hormuz để mở tuyến hàng hải an toàn cho tàu dầu và tàu thương mại; Mỹ sẽ kiểm soát chặt 2 đầu Eo biển để quyết định từng tàu ra, vào; và Mỹ không cho phép các tàu qua lại nếu họ "trả phí" cho Tehran? Vậy bản chất đằng sau câu chuyện này là gì? Sau 21 giờ đàm phán trực tiếp tại Islamabad giữa Mỹ và Iran mà không đạt đột phá về hồ sơ hạt nhân Iran, Mỹ đã lựa chọn một bước đi mới mang tính bước ngoặt: triển khai kiểm soát hoạt động hàng hải quy mô lớn tại Eo biển Hormuz. Điều đáng chú ý, đây không chỉ phản ứng trước kết quả cuộc đàm phán, mà còn là cách Washington sử dụng chính “con bài chiến lược” của Tehran – đe dọa đóng cửa Hormuz – theo cách riêng của mình với cách tiếp cận và tư duy chiến lược mới Cách tiếp cận của Mỹ khác Iran ở ba điểm then chốt: (i) Thay vì đóng cửa toàn diện, Mỹ áp dụng kiểm soát có chọn lọc, chỉ nhắm vào các dòng vận tải liên quan đến Iran; (ii) Thay vì gây gián đoạn hỗn loạn, Mỹ hướng tới thiết lập một trật tự hàng hải có kiểm soát, duy trì lưu thông cho phần lớn thương mạ và năng lượng quốc tế; (iii) Sử dụng Hormuz thành công cụ tái định hình thị trường năng lượng và chuỗi cung ứng toàn cầu. Mỹ hy vọng rằng Hormuz sẽ không còn là điểm nghẽn địa lý, mà trở thành đòn bẩy chiến lược trong cạnh tranh quyền lực. Việc tuyên bố cách tiếp cận này cũng có thể hiểu Mỹ đã thấy được các hạn chế của việc sử dụng sức mạnh quân sự và từ nay trở đi các công cụ phi quân sự - bên cạnh việc tiếp tục duy trì các sức ép quân sự và sự hiện diện quân sự ở mức thấp hơn nhiều so với hiện nay - sẽ được tận dụng và sử dụng tối đa.- Vì sao mỹ đi tới quyết định siết eo Hormuz? Quyết định này phản ánh sự giao thoa giữa áp lực đàm phán ngắn hạn và tính toán chiến lược dài hạn. Thứ nhất, vấn đề phát triển hạt nhân của Iran, kể cả dân sự vì mục đích hòa bình, luôn là ưu tiên quan tâm số 1 của Mỹ. Các vòng thương lượng gần đây giữa Mỹ và Iran cho thấy các nội dung về kinh tế và an ninh khu vực đều có thể trao đổi, thỏa hiệp, nhưng khác biệt về chương trình hạt nhân thì không được thu hẹp. Với Mỹ, nguy cơ Iran đạt năng lực hạt nhân quân sự không chỉ là vấn đề khu vực mà còn là thách thức mang tính cấu trúc đối với trật tự khu vực và quốc tế. Vì vậy, Mỹ cần kiểm soát Hormuz, đưa nó trở thành thành công cụ ép buộc Iran đi vào đàm phán thay vì tiếp tục phụ thuộc vào đối thoại thuần túy. Thứ hai, yếu tố hàng hải và pháp lý quốc tế đóng vai trò nền tảng. Đối với Mỹ, tự do hàng hải là một trong nguyên tắc sống còn, tạo nên vị thế cường quốc thế giới của Mỹ và đây là nguyên tắc không thể thỏa hiệp. Hormuz là tuyến vận tải huyết mạch với nguyên tắc quá cảnh không bị cản trở. Khi xuất hiện các rủi ro như mìn biển, phí không chính thức hoặc cảnh báo an ninh mơ hồ dẫn đến chi phí bảo hiểm và vận tải tăng mạnh. Do đó, Mỹ buộc phải can thiệp không chỉ để bảo vệ tự do hàng hải, mà còn nhằm loại bỏ các yếu tố gây bất định đối với hệ thống hàng hải, an ninh và kinh tế quốc tế. Thứ ba, năng lực năng lượng nội tại hiện nay của Mỹ tạo điều kiện cho việc thực hiện quyết định này. Với sản lượng dầu khoảng 13,6 triệu thùng/ngày và xuất khẩu khoảng 4 triệu thùng/ngày trong năm 2025, Mỹ có khả năng vừa gây sức ép vừa bù đắp một phần nguồn cung thiếu hụt. Năng lượng từ đó trở thành một phần của công cụ địa chính trị, không chỉ là yếu tố kinh tế. Các khả năng và giới hạn của Mỹ trong việc kiểm soát Eo biển Hormuz Thực tế cho thấy, mức độ kiểm soát phụ thuộc vào năng lực hải quân lẫn sức mạnh kinh tế. Trước hết, từ tuyên bố của TT Trump, có thể thấy Mỹ không đóng cửa hoàn toàn eo biển đối với mọi quốc gia, mà áp dụng kiểm soát có chọn lọc. Các tàu không liên quan đến Iran vẫn có thể lưu thông, trong khi các tàu bị nghi ngờ hoặc có giao dịch với Iran có thể bị kiểm tra, chặn hoặc điều hướng. Đây là một hình thức “bán phong tỏa” thay vì phong tỏa tuyệt đối. Về mặt quân sự, Mỹ có lợi thế đáng kể. Eo biển Hormuz rộng khoảng 33 km (21 mở miles) tại điểm hẹp nhất, với các làn hàng hải rõ ràng. Điều này cho phép triển khai hệ thống giám sát đa tầng gồm tàu chiến, máy bay tuần tra và vệ tinh. Trong điều kiện như vậy, việc theo dõi và can thiệp vào các tàu cụ thể là khả thi. Tuy nhiên, giới hạn lớn nhất nằm ở quy mô kinh tế. Khoảng 20 triệu thùng dầu/ngày, tương đương gần 25% lượng dầu thương mại toàn cầu được vận chuyển bằng đường biển đi qua Hormuz. Ngoài ra, khoảng 20% LNG toàn cầu cũng phụ thuộc tuyến hàng hải này. Công suất các tuyến thay thế chỉ đạt khoảng 3,5–5,5 triệu thùng/ngày, cho thấy không thể thay thế hoàn toàn việc vận chuyển qua Eo biển Hormuz trong ngắn hạn. Điều này buộc Mỹ phải duy trì mức kiểm soát có chọn lọc thay vì đóng cửa hoàn toàn. Khả năng xây dựng một “Hormuz mới”: và dự án kênh đào thay thế Câu hỏi về một tuyến thay thế Hormuz, đặc biệt là một kênh đào nối Vịnh Ba Tư với Ấn Độ Dương, đã được đặt ra nhiều lần trước đây trong quá khứ nhưng vẫn đối mặt với nhiều rào cản. Một phương án từng được thảo luận là đào kênh qua lãnh thổ Oman, nối trực tiếp Vịnh Ba Tư với biển Oman, không qua Eo biển Hormuz. Tuy nhiên, địa hình phức tạp, chi phí có thể lên tới hàng trăm tỷ USD, thời gian thi công kéo dài cùng với rủi ro địa chính trị khiến dự án này khó khả thi trong trung hạn. Một phương án khác là mở rộng các tuyến đường qua UAE hoặc Saudi Arabia, nhưng cũng gặp giới hạn về công suất và chi phí. Thực tế, giải pháp khả thi hơn hiện nay không phải là kênh đào mới, mà là mạng lưới đường ống và cảng thay thế. Các tuyến như Đông–Tây của Saudi Arabia (công suất khoảng 7 triệu thùng/ngày) hay Abu Dhabi–Fujairah (1,8 triệu thùng/ngày) đang được khai thác tối đa. Tuy nhiên, ngay cả khi mở rộng, chúng vẫn chỉ đóng vai trò bổ trợ, không thể thay thế hoàn toàn Hormuz. Mỹ đang tái cấu trúc thị trường năng lượng toàn cầu Việc kiểm soát Hormuz không chỉ nhằm vào Iran mà còn hướng tới mục tiêu lâu dài và chiến lược hơn là điều chỉnh cấu trúc thị trường năng lượng toàn cầu. Thứ nhất, Mỹ có động cơ chuyển hướng nhu cầu năng lượng toàn cầu. Khi nguồn cung từ Trung Đông bị gián đoạn hoặc trở nên rủi ro, các nước nhập khẩu lớn ở châu Á và châu Âu buộc phải tìm nguồn thay thế từ Mỹ. Điều này giúp Washington tăng xuất khẩu dầu thô và LNG, đồng thời giảm phụ thuộc chiến lược vào Trung Đông. Thứ hai, chiến lược này tạo điều kiện thúc đẩy khai thác năng lượng trong nước Mỹ. Khi giá dầu tăng, các dự án khai thác tại Mỹ trở nên có lợi nhuận hơn, từ đó khuyến khích mở rộng sản xuất. Điều này phù hợp với mục tiêu dài hạn là củng cố vị thế Mỹ như một trung tâm năng lượng toàn cầu. Thứ ba, nguồn bù đắp từ Nga và Venezuela. Thực tế cho thấy thế giới không thiếu nguồn cung dầu. Việc thiếu hụt tạm thời sẽ buộc Mỹ và các nước nhanh chóng quay sang "cầu hòa", đưa nguồn cung vốn bị áp đặt bởi hàng ngàn lệnh cấm vận của Mỹ và EU, gia nhập thị trường năng lượng toàn cầu. Cùng lúc, các đòn bẩy về giá sẽ nhanh chóng giúp Venezuela hiện đại hóa ngành công nghiệp dầu khí và tăng sản lượng dầu xuất khẩu. Thứ tư, hệ quả đáng chú ý là xu hướng quay lại năng lượng truyền thống. Khi thị trường bị biến động, các kế hoạch chuyển đổi sang năng lượng tái tạo có thể bị chậm lại. Chi phí cao và rủi ro chuỗi cung ứng khiến các nền kinh tế ưu tiên ổn định hơn là chuyển đổi. Điều này gián tiếp làm suy yếu các chương trình năng lượng xanh trong ngắn và trung hạn hạn. Tehran toan tính gì? Việc Mỹ sử dụng “con bài Hormuz” của chính Iran khiến nước này phải đánh giá lại toàn bộ chiến lược của mình. Một là, Iran có thể tiếp tục duy trì áp lực gián tiếp, thông qua các tín hiệu an ninh như cảnh báo mìn biển hoặc rủi ro hàng hải để hạn chế lưu thông qua Eo biển Hormuz. Điều này giúp duy trì ảnh hưởng của Tehran mà không đối đầu trực diện với Mỹ, Israel và phương Tây. Hai là, Iran có thể chuyển sang chiến lược linh hoạt hơn, kết hợp giữa gây sức ép và mở cửa đàm phán. Khi khả năng sử dụng Hormuz bị hạn chế, giá trị của công cụ này giảm đi, buộc Tehran phải tìm kiếm các đòn bẩy khác. Ba là, trong kịch bản Mỹ duy trì kiểm soát hiệu Eo biển Hormuz có quả, Iran có thể phải quay lại bàn đàm phán trước hạn chót 21/4. Khi không còn khả năng gây gián đoạn lớn đối với thị trường năng lượng, chi phí đối đầu sẽ tăng lên trong khi lợi ích giảm xuống. Điều này tạo động lực để Iran điều chỉnh chiến lược. Dự kiến các bước đi tiếp theo của các nước vùng Vịnh Các nước trong khu vực không chỉ là đối tượng chịu tác động mà còn là chủ thể điều chỉnh chiến lược. Thứ nhất, một điều chắc chắn là các nước xuất khẩu dầu như Saudi Arabia, UAE sẽ tìm cách bảo vệ nguồn thu bằng cách đa dạng hóa tuyến vận chuyển. Việc mở rộng đường ống và cảng ngoài Hormuz sẽ được đẩy nhanh. Thứ hai, một xu hướng tập hợp lực lượng mới có thể hình thành. Các nước vùng Vịnh có thể tăng cường hợp tác an ninh hàng hải với nhau, đồng thời cân bằng quan hệ với các cường quốc như Mỹ, Trung Quốc và châu Âu. Thứ ba, về dài hạn, mô hình kinh tế phụ thuộc vào dầu mỏ sẽ chịu áp lực. Khi thị trường trở nên bất định, các quốc gia giàu có ở Trung Đông này buộc phải đẩy nhanh đa dạng hóa kinh tế, giảm phụ thuộc vào xuất khẩu năng lượng. Nhìn về dài hạn, các diễn biến tại Hormuz có thể để lại các hệ quả sâu rộng như sau: Thứ nhất, vai trò của các điểm nghẽn địa lý vẫn rất lớn, nhưng mức độ phụ thuộc có thể giảm dần khi các tuyến thay thế được phát triển. Thứ hai, thị trường năng lượng có xu hướng phân mảnh hơn, với nhiều trung tâm cung cấp thay vì phụ thuộc vào một khu vực. Thứ ba, cạnh tranh địa chính trị gắn với năng lượng sẽ gia tăng, khi các cường quốc sử dụng năng lượng như công cụ chiến lược. Thứ tư, các nền kinh tế nhập khẩu lớn sẽ đẩy mạnh dự trữ và đa dạng hóa nguồn cung để giảm rủi ro. Thứ năm, vai trò của Mỹ trong hệ thống năng lượng toàn cầu có thể được củng cố, nếu chiến lược này được duy trì hiệu quả. Kết luận Eo biển Hormuz đang trở thành nơi thể hiện rõ nhất sự chuyển đổi của địa chính trị năng lượng. Khi Mỹ sử dụng chính công cụ mà Iran từng dựa vào, cán cân chiến lược đã thay đổi theo hướng phức tạp hơn. Khả năng kiểm soát có chọn lọc cho phép Mỹ vừa gây sức ép vừa duy trì ổn định tương đối, trong khi Iran buộc phải điều chỉnh cách tiếp cận. Nếu (xin nhắc lại chữ nếu) kế hoạch của Mỹ được triển khai hiệu quả và kéo dài, giá trị chiến lược của Hormuz như một công cụ gây sức ép sẽ suy giảm. Khi đó, Iran nhiều khả năng sẽ phải xem xét lại lựa chọn của mình và quay trở lại bàn đàm phán trong một vị thế mới. Đồng thời, các nước Trung Đông và thị trường toàn cầu cũng sẽ bước vào một giai đoạn điều chỉnh sâu rộng, nơi năng lượng không còn chỉ là hàng hóa, mà là công cụ định hình trật tự quốc tế. SF, 12/4/2026 Hoang Anh Tuan
  • Vận tải đường biển, hãng tàu, chủ tàu, bến cảng, đại lý

    80 91
    80 Topics
    91 Posts
    DNTHD
    Hãng thông tấn Al Jazeera ngày 4/4 đưa tin, chính quyền Iran đang sử dụng một cơ chế sàng lọc đặc biệt nhằm kiểm soát tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz. "Tehran chia tàu thuyền thành 3 nhóm dựa trên quan hệ với quốc gia sở hữu. Tàu thuyền thuộc nhóm 'thân thiện' sẽ được ưu tiên đi qua, thậm chí là hộ tống tại Hormuz. Tàu thuyền của các quốc gia 'trung lập' sẽ phải trả phí để đi qua, trong khi tàu thuyền của các nước 'thù địch' sẽ bị từ chối tiếp cận tuyến hàng hải này", Al Jazeera cho biết. Ngoài cơ chế sàng lọc, Iran còn đưa ra hàng loạt yêu cầu cụ thể nhằm giám sát chặt chẽ việc lưu thông ở eo biển Hormuz. Theo đó, tàu thuyền muốn đi qua khu vựa này phải đăng ký trước hành trình, cung cấp thông tin chi tiết về hàng hóa, điểm đến và quốc tịch, đồng thời tuân thủ các chỉ dẫn từ lực lượng hải quân Iran. Ngoài ra, Tehran cũng đồng ý để các tàu chở hàng viện trợ nhân đạo đi qua, với điều kiện là các tàu này phải hướng tới các cảng tại Iran hoặc Vịnh Oman. Ở thời điểm hiện tại, Iran chưa công bố thông tin chi tiết về các quốc gia được phân vào 3 nhóm, nhưng giới quan sát cho rằng phần lớn các quốc gia Ả rập tại Vịnh Ba Tư sẽ được phân loại "trung lập", thậm chí các nước có quan hệ chặt chẽ với Mỹ và Israel sẽ bị coi là "thù địch". Theo Al Jazeera, việc Iran phong tỏa tuyến đường thủy trọng yếu này đã làm gián đoạn khoảng 20% ​​nguồn cung dầu thô và khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) của thế giới, đẩy giá năng lượng trên toàn cầu tăng cao. Eo biển Hormuz đóng cửa cũng làm gián đoạn việc xuất khẩu một lượng lớn chất hóa dầu, phân bón và nguyên liệu thô được sử dụng trong sản xuất nhựa. Theo: Việt Dũng - VietNamNet
  • Vận tải đường bộ , đường sắt, liên vận và vận tải thủy nội địa

    35 41
    35 Topics
    41 Posts
    DNTHD
    Sở Xây dựng Hà Nội vừa báo cáo UBND Thành phố về việc thúc đẩy tiến độ một số dự án đường sắt quốc gia khu vực phía Nam, đồng thời đề xuất loạt giải pháp nhằm tháo gỡ vướng mắc, bảo đảm đồng bộ hạ tầng và phát triển đô thị. Theo Sở, thực hiện chỉ đạo của Thành ủy, UBND Thành phố và Bộ Xây dựng tại cuộc họp ngày 12/3/2026, đơn vị được giao chủ trì phối hợp với các bên liên quan xử lý việc bàn giao kết cấu hạ tầng tuyến đường sắt quốc gia đoạn Yên Viên - Ngọc Hồi. Đây là cơ sở quan trọng để triển khai tuyến đường sắt đô thị số 1, đồng thời nghiên cứu tích hợp với dự án trục không gian Quốc lộ 1A. Cụ thể, đoạn từ ga Gia Lâm đến ga Hà Nội hiện đang được các đơn vị phối hợp triển khai bàn giao, dự kiến hoàn thành trong tháng 6/2026. Việc này nhằm phục vụ cải tạo, chỉnh trang và tái thiết khu vực phố cổ Hà Nội. Trong khi đó, đoạn Yên Viên - Ngọc Hồi, đặc biệt khu vực phía Nam thành phố, đang chịu áp lực lớn khi nhiều dự án quy mô như Khu đô thị thể thao Olympic, mở rộng Quốc lộ 1A đồng loạt triển khai. Tuy nhiên, hệ thống đường sắt quốc gia hiện hữu đang là điểm nghẽn, ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ các dự án. Đáng chú ý, các tuyến đường sắt theo quy hoạch lại có lộ trình triển khai chậm, phần lớn sau năm 2030, dẫn đến thiếu đồng bộ hạ tầng. Trước thực trạng này, Hà Nội và Bộ Xây dựng đã thống nhất đề xuất Thủ tướng Chính phủ giao thành phố làm cơ quan chủ quản triển khai hai dự án trọng điểm bằng nguồn vốn ngân sách Trung ương. Cụ thể gồm: dự án cải dịch đoạn đường sắt Phú Xuyên - Ngọc Hồi (khoảng 26,5 km), xây dựng ga Thường Tín mới và trung tâm điều hành vận tải đường sắt quốc gia; cùng với tuyến đường sắt vành đai phía Đông đoạn Thường Tín - Ngọc Hồi -Kim Sơn (khoảng 31 km). Các đề xuất này nhằm tận dụng cơ chế đặc thù của Luật Thủ đô và các nghị quyết liên quan để triển khai theo lệnh khẩn cấp, qua đó đẩy nhanh tiến độ các dự án đường sắt, đồng thời tạo dư địa chỉnh trang, tái thiết đô thị khu vực phía Nam Hà Nội. Để tháo gỡ các điểm nghẽn, Sở Xây dựng kiến nghị UBND Thành phố và Bộ Xây dựng báo cáo Thủ tướng Chính phủ chấp thuận giao Hà Nội chủ trì hai dự án nêu trên; đồng thời sớm hoàn thiện thủ tục chuyển giao, bố trí vốn trung hạn và bảo đảm tiến độ đồng bộ giữa các dự án đường sắt và đường bộ, tránh chồng chéo, lãng phí nguồn lực.
  • Vận chuyển hàng không, hãng hàng không, chuyển phát nhanh, thương mại điện tử, kho hàng

    52 61
    52 Topics
    61 Posts
    VHL logisticsV
    Bước sang quý 2/2026, ngành hàng không thế giới chính thức bước vào đợt điều chỉnh giá cước diện rộng nhất trong vòng 2 năm qua. Dưới tác động trực tiếp từ giá dầu Jet A-1 chạm ngưỡng kỷ lục gần 200 USD/thùng (tăng vọt từ mức 95 USD hồi đầu năm), hơn 60% các hãng hàng không quốc tế đã kích hoạt lộ trình tăng phụ phí nhiên liệu kể từ hôm nay. Làn sóng tăng giá "sốc" từ các trung tâm vận tải lớn Theo ghi nhận từ các thị trường trọng điểm, mức phụ thu mới đã được các hãng bay lớn niêm yết công khai trên hệ thống: Khu vực Châu Á - Thái Bình Dương: Cathay Pacific dẫn đầu Tại Hồng Kông, Cathay Pacific đã thực hiện đợt tăng phụ phí thứ hai chỉ trong vòng hai tuần. Mức tăng: Thêm 34% so với kỳ trước. Chi tiết: Đối với các chặng bay dài (Bắc Mỹ, Châu Âu, Úc), phụ phí tăng từ 149 USD lên 200 USD/chặng (khoảng 5 triệu VNĐ). Cơ chế mới: Hãng tuyên bố sẽ rà soát giá nhiên liệu 2 tuần/lần thay vì hàng tháng để phản ứng linh hoạt với biến động thị trường. Trung Đông: Emirates SkyCargo cập nhật chỉ số Fuel Index Gã khổng lồ Emirates sử dụng hệ thống tự động hóa dựa trên chỉ số giá dầu tại 10 thị trường giao ngay lớn nhất thế giới. Mức áp dụng: Phụ phí cho chặng dài (Long-haul) đã chính thức đạt 1.61 USD/kg (khoảng 40.000 VNĐ/kg). Cảnh báo: Nếu giá dầu duy trì trên mức chỉ số 333 trong 2 tuần tiếp theo, phụ phí sẽ tự động tăng lên 1.96 USD/kg. Châu Âu: Lufthansa và Air France - KLM điều chỉnh biểu phí Các hãng hàng không Châu Âu tập trung vào việc bù đắp chi phí vận hành cho các máy bay chuyên chở hàng (Freighters). Lufthansa Cargo: Tăng phụ phí từ 1.20 EUR lên 1.45 EUR/kg (áp dụng biểu phí V104). Air France - KLM: Áp dụng mức phụ thu mới cho các hành trình quốc tế (ví dụ: chặng Nhật Bản - Amsterdam ghi nhận mức tăng khoảng 15-20% so với quý 1). Tác động "kép" tới thị trường Air Cargo và Logistic Không chỉ dừng lại ở con số phụ phí, thị trường vận tải hàng hóa đang đối mặt với những thách thức nghiêm trọng hơn: Cắt giảm tải : Để tối ưu hóa nhiên liệu, nhiều hãng bay đã thông báo cắt giảm các chuyến bay có tỷ lệ lấp đầy thấp hoặc gộp chuyến. Điều này khiến việc đặt chỗ (booking) trở nên khó khăn, đẩy giá cước giao ngay (Spot rate) lên cao. Thay đổi lộ trình: Căng thẳng địa chính trị buộc các chuyến bay phải bay vòng qua các không phận an toàn, kéo dài thời gian bay thêm từ 2 - 5 tiếng. Việc tiêu tốn thêm nhiên liệu cho quãng đường dài hơn chính là lý do khiến phụ phí không thể hạ nhiệt. Dịch chuyển chuỗi cung ứng: Các mặt hàng điện tử, hàng tươi sống và linh kiện bán dẫn đang chịu áp lực lớn nhất. Nhiều doanh nghiệp xuất khẩu đã phải dự phòng thêm ít nhất 25% chi phí logistics trong ngân sách quý 2. Dự báo từ các chuyên gia Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA) nhận định, nhiên liệu hiện chiếm tới 30-35% tổng chi phí vận hành của các hãng hàng không. Với đà tăng này, giá vé máy bay hành khách và giá cước hàng hóa được dự báo sẽ còn duy trì ở mức cao ít nhất là cho đến hết tháng 6/2026.
  • Thông tin về công nghệ trong logistics, chuỗi cung ứng, ứng dụng AI, blockchain, machine learning ...

    23 27
    23 Topics
    27 Posts
    VHL logisticsV
    Trong bối cảnh các sự cố đứt gãy trở thành "trạng thái bình thường mới", trí tuệ nhân tạo (AI) đang chuyển đổi mạnh mẽ cách vận hành chuỗi cung ứng. Báo cáo mới nhất nhấn mạnh khả năng phân tích dữ liệu thực tế của AI giúp doanh nghiệp dự báo rủi ro và tối ưu hóa chi phí vận tải hiệu quả. Chuỗi cung ứng toàn cầu đang đối mặt với tần suất biến động dày đặc hơn từ địa chính trị đến biến đổi khí hậu. Để đối phó, các tập đoàn logistics hàng đầu đang chuyển dịch từ mô hình "Just-in-Time" truyền thống sang mô hình linh hoạt được hỗ trợ bởi AI. Các công nghệ như Machine Learning và Generative AI hiện có khả năng xử lý hàng tỷ điểm dữ liệu từ lịch trình tàu, thời tiết đến biến động giá nhiên liệu để đưa ra các kịch bản ứng phó tức thời. Một trong những tác động định lượng rõ rệt nhất là khả năng giảm 15% đến 20% chi phí lưu kho thông qua dự báo nhu cầu chính xác hơn. AI giúp loại bỏ tình trạng dư thừa hàng tồn kho nhưng vẫn đảm bảo khả năng đáp ứng thị trường. Trong vận tải, các thuật toán tối ưu hóa tuyến đường đang giúp cắt giảm khoảng 10% lượng khí thải carbon, hỗ trợ các mục tiêu phát triển bền vững (ESG) mà ngành logistics đang theo đuổi. Ngoài ra, sự tích hợp của AI vào hệ thống quản lý kho bãi (WMS) và quản lý vận tải (TMS) đã nâng cao khả năng hiển thị lên mức tối đa. Các doanh nghiệp hiện có thể theo dõi lô hàng theo thời gian thực và nhận cảnh báo về các rủi ro tiềm ẩn trước khi chúng thực sự xảy ra, cho phép thực hiện các hành động can thiệp sớm nhằm duy trì tính liên tục của dòng chảy hàng hóa. Yếu tố tiên quyết và sống còn Việc áp dụng AI không còn là lựa chọn mà đã trở thành yêu cầu sống còn để cạnh tranh. Các doanh nghiệp chậm trễ trong việc chuyển đổi số sẽ đối mặt với rủi ro chi phí vận hành cao và khả năng phản ứng kém trước các cú sốc thị trường. Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào AI cũng đặt ra thách thức lớn về an ninh mạng và yêu cầu cấp thiết trong việc đào tạo lại nguồn nhân lực để làm việc song hành cùng công nghệ mới. Tương lai tự vận hành không còn xa AI sẽ tiếp tục là "xương sống" của logistics hiện đại trong thập kỷ tới. Dự báo đến năm 2026, các hệ thống chuỗi cung ứng tự vận hành (autonomous supply chains) sẽ trở nên phổ biến hơn, giúp giảm thiểu sai sót do con người và tạo ra lợi thế cạnh tranh tuyệt đối cho những đơn vị tiên phong áp dụng.
  • 43 Topics
    45 Posts
    Logistics QTL
    Tại sao lại chọn sai được? Vì rẻ Vì có lợi ích riêng Vì không có thông tin ....
  • 4 Topics
    6 Posts
    Logistics QTL
    Những bài học tốt thì học giỏi và làm giỏi hơn mới tốt, thị trường ngày càng cạnh tranh ....
  • Quảng bá dịch vụ , tìm đối tác vận chuyển, kho vận, dịch vụ

    6 7
    6 Topics
    7 Posts
    DFFD
    @DFF said in Kinh Bắc (KBC) được duyệt thêm khu công nghiệp 11.500 tỷ đồng ở Thái Nguyên: Kinh Bắc (KBC) được duyệt thêm khu công nghiệp 11.500 tỷ đồng ở Thái Nguyên Doanh nghiệp của ông Đặng Thành Tâm đang liên tục đẩy mạnh hoạt động đầu tư, với hàng loạt dự án quy mô khủng tại nhiều tỉnh thành trên khắp cả nước. Mới nhất, UBND tỉnh Thái Nguyên đã có quyết định chấp thuận chủ trương đầu tư dự án khu công nghiệp Phú Bình với tổng vốn đầu tư 11.492 tỷ đồng và quy mô 675 ha. KCN Phú Bình tọa lạc tại khu vực Đông Nam tỉnh Thái Nguyên, trên địa bàn ba xã sau sáp nhập: Phú Bình, Kha Sơn và Tân Thành. Dự án được quy hoạch là khu công nghiệp tổng hợp đa ngành, định hướng thu hút đầu tư trong các lĩnh vực công nghệ cao, điện tử, tự động hóa, công nghiệp hỗ trợ, sử dụng hiệu quả tài nguyên và bảo vệ môi trường. Thời hạn hoạt động của dự án là 50 năm kể từ ngày được chấp thuận chủ trương đầu tư, với tiến độ thực hiện trong vòng 60 tháng kể từ ngày được Nhà nước giao đất. Kinh Bắc (KBC) được duyệt thêm khu công nghiệp 11.500 tỷ đồng ở Thái Nguyên Doanh nghiệp của ông Đặng Thành Tâm đang liên tục đẩy mạnh hoạt động đầu tư, với hàng loạt dự án quy mô khủng tại nhiều tỉnh thành trên khắp cả nước. Mới nhất, UBND tỉnh Thái Nguyên đã có quyết định chấp thuận chủ trương đầu tư dự án khu công nghiệp Phú Bình với tổng vốn đầu tư 11.492 tỷ đồng và quy mô 675 ha. KCN Phú Bình tọa lạc tại khu vực Đông Nam tỉnh Thái Nguyên, trên địa bàn ba xã sau sáp nhập: Phú Bình, Kha Sơn và Tân Thành. Dự án được quy hoạch là khu công nghiệp tổng hợp đa ngành, định hướng thu hút đầu tư trong các lĩnh vực công nghệ cao, điện tử, tự động hóa, công nghiệp hỗ trợ, sử dụng hiệu quả tài nguyên và bảo vệ môi trường. Thời hạn hoạt động của dự án là 50 năm kể từ ngày được chấp thuận chủ trương đầu tư, với tiến độ thực hiện trong vòng 60 tháng kể từ ngày được Nhà nước giao đất. Phối cảnh tổng thể Khu công nghiệp Phú Bình (Thái Nguyên) với quy mô 675 ha (Nguồn: Kinh Bắc) Trước đó ít ngày, Kinh Bắc cũng được UBND tỉnh Hải Dương chấp thuận chủ trương đầu tư Dự án đầu tư xây dựng và kinh doanh kết cấu hạ tầng kỹ thuật khu công nghiệp Bình Giang (Hải Dương) với quy mô khoảng 147,9ha, tổng mức đầu tư là 1.755 tỷ đồng. Theo quyết định của UBND tỉnh Hải Dương, Khu công nghiệp Bình Giang thuộc địa bàn các xã Thái Minh, Nhân Quyền, Thái Hòa, Bình Xuyên, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương có thời hạn hoạt động là 50 năm. Thời hạn thực hiện Dự án trong vòng 30 tháng kể từ ngày nhận Quyết định chủ trương đầu tư. Ngoài ra, KBC vừa qua cũng đã khởi công dự án đầu tư dự án Khu đô thị, nghỉ dưỡng & sân golf Khoái Châu (Trump International Hưng Yên) rộng 888,5 ha, tổng vốn đầu tư lên tới 1,5 tỷ USD. Theo quy hoạch, dự án bao gồm hệ thống sân golf VIP 54 hố, khu nghỉ dưỡng, biệt thự cao cấp, quần thể đô thị hiện đại và các tiện ích theo tiêu chuẩn quốc tế.
  • Tin hot, link hay, bài viết hấp dẫn

    2 2
    2 Topics
    2 Posts
    QuangNG2411Q
    Nhà Trắng thông báo, Mỹ sẽ đánh thuế 104% đối với hầu hết hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc bắt đầu từ hôm nay 9/4. Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt cho biết, Mỹ quyết định tăng thêm 50% thuế suất đối với hàng hóa Trung Quốc, nghĩa là hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc vào Mỹ sẽ bị áp thuế 104% kể từ 0h ngày 9/4 theo giờ Washington sau khi Bắc Kinh từ chối dỡ bỏ thuế quan trả đũa. Theo Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt, "các quốc gia như Trung Quốc, những nước đã chọn cách trả đũa" là "đang phạm phải sai lầm". "Trung Quốc muốn đạt được thỏa thuận, nhưng họ không biết cách thực hiện", bà Leavitt bình luận, song từ chối chia sẻ những điều khoản nào mà chính quyền Tổng thống Donald Trump sẽ cân nhắc để giảm thuế đối với Trung Quốc. Ban đầu, chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump áp thuế 10%, không có ngoại lệ, đối với hàng hóa Trung Quốc vào tháng 2. Mỹ cáo buộc Trung Quốc có vai trò trong việc hỗ trợ nhập cư bất hợp pháp và đưa fentanyl vào Mỹ. Tháng trước, ông Trump đã tăng gấp đôi mức thuế đó lên 20%. Hôm 2/4, ông Trump công bố áp bổ sung 34% thuế quan đối ứng với Trung Quốc, nâng mức thuế đánh vào hàng hóa của nước này lên 54%. Đầu tuần này, chủ nhân Nhà Trắng tiếp tục dọa áp thêm 50% thuế quan, lên 104%, nếu Bắc Kinh không rút lại quyết định áp thuế 34% để trả đũa Mỹ trước thời hạn 8/4. Bất chấp cảnh báo, Bộ Thương mại Trung Quốc hôm qua tuyên bố nước này sẽ "chiến đấu đến cùng" trong cuộc chiến thuế quan với Mỹ. "Nếu Mỹ leo thang các biện pháp thuế quan, Trung Quốc sẽ đưa ra biện pháp đáp trả đanh thép nhằm bảo vệ quyền và lợi ích của mình", một người phát ngôn Bộ Thương mại Trung Quốc cho biết. Mặt khác, người phát ngôn Bộ Thương mại Trung Quốc cũng nhấn mạnh, Bắc Kinh mong muốn đối thoại với Washington, khẳng định "không có ai chiến thắng trong một cuộc thương chiến". Năm 2024, Trung Quốc là nguồn nhập khẩu lớn thứ hai của Mỹ. Tổng cộng, Trung Quốc xuất khẩu 439 tỷ USD hàng hóa sang Mỹ, trong khi Mỹ xuất khẩu 144 tỷ USD hàng hóa sang Trung Quốc. Theo phân tích của Viện Kinh tế Quốc tế Peterso, khi nhiệm kỳ đầu tiên của ông Trump kết thúc vào năm 2021, Mỹ đã áp thuế trung bình 19,3% đối với hàng hóa Trung Quốc. Chính quyền cựu Tổng thống Joe Biden vẫn giữ nguyên hầu hết các mức thuế, trong khi cũng bổ sung thêm, đưa mức thuế trung bình đối với hàng hóa Trung Quốc lên 20,8%. Như vậy, với các mức thuế bổ sung mới, một số hàng hóa Trung Quốc vào Mỹ có thể lên tới 125%. Trung Quốc hiện chưa bình luận về quyết định mới của Nhà Trắng. Trong một bài viết đăng tải trên mạng xã hội Truth Social hôm qua, Tổng thống Trump cho biết: "Trung Quốc cũng muốn thực hiện một thỏa thuận, nhưng họ không biết cách bắt đầu. Chúng tôi đang chờ cuộc gọi của họ. Chắc chắn sẽ xảy ra!". [image: 1744164579188-cang-trung-quocafp-1744145164931.webp] Theo Fox News